Khám phá cách tư duy của người do Thái như thế nào?

“Anh không phải lo cho tôi. Trước khi tôi đến ngân hàng của các anh, tôi đã hỏi qua một vài ngân hàng, việc thuê két để cất giữ đồ quý giá quá đắt đỏ. Vì thế, tôi đã đến đây để thuê các anh cất giữ số cổ phiếu đó. Tiền thuê thực sự là rất rẻ, 1 năm tôi chỉ phải trả các anh 6 cent”

vốn nổi tiếng là thông minh, họ là một trong những dân tộc có trí tuệ nhất trên thế giới. Chúng ta hãy cùng tìm hiểu, cách mà người Do thái vận dụng trí tuệ để mang đến sự giàu có thông qua 2 câu chuyện dưới đây.

1. Đứng từ một góc độ khác để giải quyết vấn đề

Một người đàn ông Do thái bước vào một ngân hàng tại New york, với dáng vẻ nhanh nhẹn và thông minh, ông ngồi xuống quầy tín dụng.

“Xin hỏi, ông cần giúp gì?”, Giám đốc bộ phận tín dụng vừa hỏi vừa nhìn một cách dò xét người đàn ông Do thái từ đầu đến chân.

Người đàn ông Do thái, mặc bộ vest hàng hiệu, tay đeo đồng hồ đắt tiền, trên cổ là cà vạt hãng Jewels, ông trả lời: “Tôi muốn vay ít tiền”.

Giám đốc bộ phận tín dụng: “Không có gì, ông muốn vay bao nhiêu?”.

“1 đôla”, người đàn ông Do thái trả lời.

Giám đốc bộ phận tín dụng: “Chỉ cần 1 đôla?”.

Người đàn ông Do thái: “Đúng, tôi chỉ cần vay 1 đôla, có được không?”.

Giám đốc bộ phận tín dụng: “Tất nhiên là được ạ, chỉ cần ông có thế chấp thì có vay nhiều cũng không vấn đề gì”.

“Chỗ này để thế chấp có được không?”, Người đàn ông Do thái nói, đồng thời từ trong bộ vest hàng hiệu rút ra một đống cổ phiếu, trái phiếu… “Tất cả trị giá 500.000 đôla, đã đủ chưa?”

Giám đốc bộ phận tín dụng: “Tất nhiên, tất nhiên là đủ, nhưng, thực sự ông chỉ cần vay 1 đôla sao?”.

Người đàn ông Do thái: “Đúng thế, vừa nói người đàn ông Do thái vừa đưa tay ra để nhận 1 đôla”.

Giám đốc bộ phận tín dụng : “Lợi tức hàng năm là 6%, chỉ cần ông bỏ ra 6%, 1 năm sau chúng tôi sẽ hoàn trả lại ông số cổ phiếu này”.

“Cảm ơn anh”. Người đàn ông Do thái nói xong và chuẩn bị rời đi.

Trưởng phòng tín dụng đứng bên cạnh quan sát từ lâu, nghĩ mãi cũng không thể hiểu nổi hành động của người đàn ông này, sở hữu 500 nghìn đôla mà lại đi vay 1 đôla. Anh ta vội vàng chay theo người đàn ông Do thái và hỏi: “Thưa ông…”

“Có chuyện gì không?”

“Thực sự là tôi không hiểu, ông có 500 nghìn đô, tại sao lại đi vay có 1 đôla? Nếu như ông muốn vay 300 nghìn hay 400 nghìn đô, chúng tôi cũng rất sẵn lòng…”

“Anh không phải lo cho tôi. Trước khi tôi đến ngân hàng của các anh, tôi đã hỏi qua một vài ngân hàng, việc thuê két để cất giữ đồ quý giá quá đắt đỏ. Vì thế, tôi đã đến đây để thuê các anh cất giữ số cổ phiếu đó. Tiền thuê thực sự là rất rẻ, 1 năm tôi chỉ phải trả các anh 6 cent”

Những đồ quý giá theo lẽ thường sẽ được cất trong két bạc, đối với nhiều người đây là sự lựa chọn duy nhất. Nhưng người đàn ông Do thái này đã không bị kẹt trong lối suy nghĩ thông thường. Tài sản của ông vẫn được cất trong két bạc của ngân hàng, và chi phí phải trả hàng năm gần như miễn phí.

“Đứng ở một góc độ khác để suy xét vấn đề, chúng ta sẽ có nhiều cơ hội hơn để đi đến thành công”
2. Vận dụng trí tuệ để tạo ra của cải

Nhiều năm trước, tại trại tập trung Auschwitz, một người đàn ông Do thái nói với người con trai của ông: “Hiện tại, tài sản duy nhất của chúng ta là trí tuệ, khi người khác nói 1 cộng 1 bằng 2, thì con phải nghĩ làm sao cho nó lớn hơn 3”.

Năm 1946, họ đã đến Mỹ sinh sống và làm về nghề buôn bán đồng tại Houston.

Có một ngày, ông bố người Do thái hỏi con trai: “Bao nhiêu tiền 1 cân đồng?”.

“70 cent”. Người con trả lời.

Ông bố nói: “Đúng, toàn bộ bang Texas này đều biết 1 cân đồng là 70 cent. Nhưng đối với một người Do thái, thì phải trả lời là 7 đôla, con thử lấy 1 cân đồng để làm ra những chiếc tay nắm cửa mà xem”.

20 năm sau, người bố qua đời, người con đã tự mình kinh doanh cửa hàng đồ đồng. Ông đã tự làm trống đồng, làm những miếng đồng dùng cho những chiếc đồng hồ Thụy Sĩ đắt tiền, huy chương Olympic, ông đã từng bán 500g đồng với giá 3500 đôla, khi đó ông đã là Chủ tịch McCall.

Tuy nhiên, điều thực sự làm cho ông nổi tiếng, đó là đống rác tại New York. Năm 1974 chính phủ Mỹ sau khi sửa sang lại tượng Nữ thần tự do đã để lại một đống phế liệu, sau đó tiến hành đầu giá đống phế liệu đó. Tuy nhiên vài tháng trôi qua nhưng không có ai đến đấu giá. Khi đó ông đang đi du lịch tại Pháp, sau khi biết tin đã lập tức bay về New York. Sau khi xem xong đống ốc vít, đồng và gỗ được chất như núi, ông đã không đưa ra bất kỳ yêu cầu nào mà ký ngay vào bản hợp đồng.

Khi đó rất nhiều công ty tại New York đều chế nhạo hành động của ông là ngu xuẩn, vì việc xử lý rác tại New York đều phải tuân theo các tiêu chuẩn rất nghiêm nghặt, nếu làm không tốt sẽ rất dễ bị tổ chức bảo vệ môi trường khởi kiện. Khi mọi người đang mải bàn tán và chế nhạo người đàn ông do thái này, thì ông đã bắt đầu cho người tiến hành phân loại phế liệu. Ông cho người đúc đồng thành những bức tượng nữ thần tự Do nhỏ, dùng bê tông và gỗ gia công thành bệ đỡ, dùng nhôm, chì để làm móc treo chìa khóa mô hình quảng trường New York. Thậm chí ông còn dùng bụi bám trên tượng nữ thần tự Do được quét xuống, đóng thành bao và bán cho tiệm hoa. Chưa đầy 3 tháng, ông đã biến đống phế thải thành 3,5 triệu đôla, mỗi nửa cân đồng đã có giá trị gấp 10 nghìn lần.

Sống trong một gia đình Do thái, những đứa trẻ khi lớn lên sẽ được hỏi một câu như này: “Nếu như có một ngày, nhà của con bị cháy, tất cả tài sản đều bị người ta cướp đi, vậy con sẽ mang theo thứ gì để thoát thân?”.

Hầu hết những đứa trẻ thông thường sẽ nghĩ đến tiền trước tiên, nếu như không có tiền thì lấy gì mà ăn, mà uống? Cũng có những đứa trẻ nghĩ đến châu báu, kim cương, có những thứ đó rồi thì còn sợ gì thiếu thốn?

Tuy nhiên đây không phải là câu mà bố mẹ người Do thái mong muốn nghe thấy từ những đứa con của mình. Họ sẽ hỏi thêm: “Có một thứ bảo bối, không có hình dáng, không có mầu sắc, con có biết là gì không?”

Nếu những đứa trẻ không trả lời được, họ sẽ nói: “Con à, thứ mà con mang đi không phải là tiền, không phải là kim cương, mà là trí tuệ. Bởi vì không ai có thể lấy đi được trí tuệ của con, chỉ cần con còn sống thì nó sẽ mãi ở bên con”.

 

Cùng Danh Mục:

Liên Quan Khác

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>