Bí quyết gì để bạn có thể sử dụng trí tuệ như người Do Thái?

Bên cạnh việc hình thành, xây dựng thói quen đọc sách từ khi nằm nôi cho trẻ nhỏ, hiện vẫn sử dụng hình ảnh con lừa thồ sách để dạy các con mình: Nếu chỉ dừng ở việc đọc mà không biết ứng dụng thì trí tuệ đó cũng chi là trí tuệ chết. Và để có thể ứng dụng, trẻ em Do Thái không ngừng đọc sách và tích lũy kiến thức từ nhiều ngành, lĩnh vực khác nhau.

Người Do Thái luôn coi trọng việc giáo dục con cái trí tuệ, sự thông minh, nhạy bén. Họ không coi đó là mục đích, mà điều cần thiết để áp dụng trong cuộc sống.

Câu chuyện ” 1+1 >2″

Trong trại tập trung Auschiwitz của phát xít Đúc, một ngirời cha Do Thái nói với con trai: “ Bây giờ chúng ta không có của cái gì. Tài sản duy nhất chính là trí tuệ. Khi người khác trả lời 1+1=2, con nên nghĩ là 1+1=>2’. Cậu con trai nghiêm túc gật đầu. Sau đó, hai cha con may mắn sống sót.
Năm 1946, người cha dẫn con đến thành phô Houston- Mỹ buôn bán đồ uống. Một hôm, người cha gọi con trai đến và hỏi:

su dung tri tue nguoi do thai

Con biết giá trị một cân đồng là bao nhiêu không?
Dạ, 35 xu ạ.

Không sai, ai trong bang Texax cùng biết mỗi cân đồng giá 35 xu. Nhưng đối với người Do Thái chúng ta, con nên biết mỗi cân đồng nhiều hơn 35 xu. Con hãy thử dùng một cân đồng này làm khóa cửa xem sao.

Nghe lời cha, người con dùng đồng làm khóa cửa, chế tạo dây cót đồng hồ Thụy Sỹ và làm huy chương cho thế vận hội Olympic.

Năm 1974, chính phủ kêu gọi các công ty và tổ chức thanh lý phế liệu dưới chân tượng nữ thần tự do. Người con trai nghe tin, lập tức tới ký kết hợp đồng với chính phủ, trong khi chẳng một công ty nào mặn mà với việc này.

Đồng được anh nung cháy và đúc thành bức tượng nữ thần tự do loại nhỏ. Bùn đất và gỗ mục được dùng làm chân để bức tượng. Chì và nhôm anh chế tạo thành những chiếc khóa. Sau ba tháng, đống phế liệu đó đã hành một món tiền lớn với giá 3.500 đô la Mỹ. Người con trai Do Thái đó cũng chính là Chủ tịch hội đồng quản trị của Công ty Mc Call.

Câu chuyện trên cho ta thấy giá trị thực sự không nằm ở bản thân sự vật mà nằm ở việc con người biết vận dụng đầu óc, trí tuệ để sử dụng vật đó thế nào.

Cái chúng ta cần phải học tập đó là thái độ cúa người Do Thái với trí tuệ và sự thông minh. Người dân tộc này không bao giờ dùng trí thông minh của mình để khuyên người khác làm những việc tổn hại đến lợi ích của họ và có lợi cho mình. Họ chỉ kiếm tiền một cách thông minh, tích lũy tài sản mà không vi phạm đạo đức và pháp luật.

Tri tuệ là tài sản đích thực

Kinh Talmud – văn bản trung tâm của giáo sĩ Do Thái viết: “Tài sản có thể mất đi, chỉ có tri thức và trí tuệ thì mãi mãi không mất đi đâu được”. Với quan niệm như vậy, người Do Thái đã có hướng bồi dưỡng cũng như yêu cầu con cái phải luôn làm phong phú kiến thức cho bản thân.
Chỉ có trí tuệ mới là tài sán đích thực của mình mà không ai có thể tranh giành và lấy mất. Người Do Thái đực biệt coi trọng giáo dục và bồi dưỡng trí tuệ. Có lẽ bỡi lý do đó mà một dân tộc đã từng hàng ngàn năm lưu vong và lang bạt lại có trong tay rất nhiều đứa con với bộ óc thế kỷ như Albert Einstein, Sigmund Preud, Karl Marx…

Tuổi thơ là thời gian quý báu để con trẻ thu lượm kiến thức. Cha mẹ nên nuôi dưỡng ở trẻ óc tò mò, tinh thần hiếu học và làm sao để trẻ biết quý trọng việc trau dồi kiến thức hơn mọi giá trị vật chất. Trong mỗi gia đình Do Thái luôn luôn có một tủ sách được truyền từ đời này sang đời khác. Tủ sách được đặt ở vị trí đầu giường để trẻ nhỏ đó nhìn, để thấy từ khi còn nằm nôi. Thậm chí, để sách hấp dẫn, phụ huynh Do Thái thường nhỏ nước hoa lên sách để tạo mùi hương cho trẻ chú ý.

Bên cạnh việc hình thành, xây dựng thói quen đọc sách từ khi nằm nôi cho trẻ nhỏ, người Do Thái hiện vẫn sử dụng hình ảnh con lừa thồ sách để dạy các con mình: Nếu chỉ dừng ở việc đọc mà không biết ứng dụng thì trí tuệ đó cũng chi là trí tuệ chết. Và để có thể ứng dụng, trẻ em Do Thái không ngừng đọc sách và tích lũy kiến thức từ nhiều ngành, lĩnh vực khác nhau.

Thái độ với trí thông minh

Mỗi quốc gia, dân tộc có thái độ khác nhau với trí thông minh. Trong kho tàng thành ngữ – tục ngữ Việt có câu: “Khôn cho người ta rái (sợ, hãi), dại cho người ta thương, đừng dỡ dỡ ương ương cho người ta ghét”. Một nét khá khác biệt của người Do Thái đó là thái độ của họ với trí thông minh và sự tháo vát. Giống như thái độ với đồng tiền, họ luôn thẳng thắn, khen ngợi, sùng bái sự thông minh của người khác.

Trong gia đình, cha mẹ thường xuyên cổ vũ con cái đặt câu hỏi và tích cực suy nghĩ nhằm làm phong phú kiến thức, rèn luyện khả năng xử lý vấn đề cho trẻ. Với họ, trẻ nghịch ngợm, khôn vặt mà không làm hại đến người khác là vẫn chấp nhận được. Họ cho rằng, trí thông minh cần phải được sử dụng hiệu quả thì đó mới là trí tuệ thực sự. Nếu không thì sự thông minh đó là vỏ giá trị. Chính trong câu chuyện trên, người cha Do Thái đã giúp con trai mình biết cách khơi bật trí thông minh tiềm ẩn, chỉ cho con thấy cần phải sử dụng nó trong việc gì và như thế nào.

 

Cùng Danh Mục:

Liên Quan Khác

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>